1236685_4876213643115_407684000_n

Kể chuyện Tibet : P1. Ở Lhasa.

Tôi cùng nhóm bạn của mình đáp chuyến bay trưa từ Thành Đô [ Chengdu ] đi Lhasa của hãng hàng không Tứ Xuyên. Lẽ ra chúng tôi có thể đáp chuyến bay chiều hôm trước từ Thành Đô để đến Tibet sớm hơn nhưng vì muốn ngắm Tibet từ trên cao vào buổi ban trưa nên cả nhóm quyết định nghỉ lại Thành Đô một đêm rồi hôm sau mới bay đi Tibet.

Sau hai giờ bay từ Thành Đô, máy bay hạ độ cao để chuẩn bị hạ cánh… & dưới kia, phong cảnh hùng vĩ của những ngọn núi chập chùng phủ đầy tuyết trắng oai hùng lớp lớp hiện ra phía dưới những đám mây trắng xóa khiến hầu hết hành khách ai nấy đều ồ lên & hướng về phía cửa sổ để ngắm nhìn cho thỏa mắt rồi lấy máy hình ra bấm lia lịa những tấm hình của núi non Tây Tạng điệp điệp trùng trùng.

Những ngọn núi đá phủ đầy tuyết trắng xóa, những đám mây đủ các hình thù vắt qua chênh vênh trên những ngọn núi ấy… những con sông, những hồ thiêng dưới kia… cứ thế mà hiện ra trong mắt tôi để tôi chẳng phút rời mắt nhìn ngắm mãi miết cho đến khi máy bay hạ cánh xuống đường băng mới dừng.

Sân bay Lhasa đẹp hơn so với những gì tôi nghĩ về nó bởi người Hán đã đầu tư tiền bạc xây dựng hầu như tất cả hạ tầng ở vùng đất thiêng này. Lúc ở Chengdu bay đi, tất cả hành khách đi Lhasa đều được kiểm tra kỹ lưỡng visa Trung Quốc & giấy phép vào Tây Tạng [ Tibet permit ] cứ nghĩ thế là xong nhưng không phải, đi ra khỏi sân bay cũng phải trình kiểm tra nữa & suốt cả chuyến đi, chuyện kiểm tra giấy tờ của du khách là quá bình thường khi chặng đường nào xe chúng tôi đi cũng gặp những trạm kiểm tra giấy tờ của cảnh sát dựng lên khắp các nẻo đường ở đây.

Lúc đến sân bay, một số người trong nhóm chúng tôi vì lo sợ chuyện thiếu ô xy khi lên vùng cao đã mua ngay bình ôxy tại sân bay để phòng hờ… để rồi khi về đến khách sạn mới thấy giá bán bình ôxy ở sân bay khá mắc. Vậy nên nhân tiện tôi cũng khuyên mọi ngừơi sau này ai muốn mua bình ôxy để thở thì về đến trung tâm Lhasa hẳn mua cho rẻ… trừ khi bạn bị sốc độ cao khi vừa bước chân ra khỏi sân bay… nhưng tôi thấy khó có chuyện đó vì đa số xảy ra vào đêm đầu tiên hay ngày thứ hai chứ không thấy xảy ra liền.

Con đường từ sân bay về thành phố Lhasa rất đẹp & hiện đại. Do vừa tới Tây Tạng, không biết rằng những ngày sau đó mình sẽ được đi trên những con đường đẹp hơn thế nhiều lần nên tôi choáng ngợp với con đường đang mở ra trước mắt… ấy là con đường thật đẹp lúc thẳng tắp, lúc uốn cong, lúc qua sông, lúc qua núi, nó ỏng ẹo nằm soi mình dưới bầu trời trong xanh đến lạ & xen kẻ bởi những đám mây trời trắng xóa đày hình thù làm tôi phung phí thẻ nhớ mà bấm máy chụp hình liên tục không thôi… & con đường mây trắng ấy đã làm tôi miên man theo nó một cách khờ dại… mãi cho đến khi xe dừng lại ở trạm kiểm soát là nơi bắt đầu vào Lhasa nhộn nhịp tôi mới giựt mình tỉnh người ra & biết rằng mình không hề mơ mà đã đặt chân đến Tây Tạng – mảnh đất mà mình luôn mơ ước được đến… rồi.

Lhasa mở ra trước mắt với con đường thẳng tắp hiện đại hai bên đường có những hàng cây xanh dài & đâu đó có những lá cờ của Trung Quốc bay lất phất trong nắng chiều vàng rực. Tôi tự hỏi mình rằng Lhasa là vậy à? sao hiện đại thế chứ? tòan xe hơi, xe bus, hàng quán, tiệm buôn, vỉa hè thông thoáng… nhìn cứ như là một thành phố hiện đại nào đó ở xứ Tàu bởi rất nhiều chữ Tàu trên bảng biểu… chứ đâu phải như những hình ảnh tôi đã thấy, những miêu tả trong những trang sách tôi đã đọc đâu chứ? Và không vội vã, tôi đã giấu sự hoài nghi đó của mình sâu vào trong tâm, lòng hy vọng rằng mình chắc chắn sẽ tìm thấy một Lhasa thật sự như những gì đã viết trong “Con đường mây trắng”, “Mùi hương trầm” hay “Tây Tạng huyền bí”… vào những ngày hôm sau trong chuyến đi.

Thế nhưng tôi không phải chờ đến những ngày hôm sau như tôi đã nghĩ mà ngay trong buổi chiều khi vừa tới ấy, sau khi check in khách sạn mang hành lý lên phòng xong, tôi không nghỉ mệt như những người bạn trong nhóm do thấy sức khỏe của mình rất bình thường, chẳng có dấu hiệu mệt mỏi gì cả & thế là tôi bắt đầu mang giày, khoác chiếc áo gió mỏng rồi lang thang Lhasa…

Tôi chủ đích không đi xa mà chỉ băng qua vài con phố gần khách sạn Dekang tôi ở nơi tôi thấy có những ngôi nhà cũ màu trắng có những ô cửa sổ rất đẹp xem thử thế nào & thế là tôi đã lạc vào khu Barkhor.

Nắng chiều vẫn gắt dù đã hơn 5h rồi, những tia nắng thật vàng chiểu thẳng xuống những ngôi nhà màu sắc như những chiếc hộp với những ô cửa sổ vuông vức trên con phố nhỏ có rất nhiều cửa hàng bán thịt bò yak treo lủng lẳng bốc mùi mỡ bò nghe rất lạ mà mới ngửi qua lần đầu sẽ khiến bạn khó chịu nhưng rồi sau đó sẽ thấy mùi ấy thật đặc trưng của xứ này… “Đây mới đúng là Lhasa tôi mơ đến!” tôi khẽ thốt ra nho nhỏ tự mình nghe & bắt đầu để đôi chân mình tự do nhịp bước đắm chìm trong một thế giới đầy màu sắc của người Tạng ở Barkhor.

Trong mắt tôi, ngoài thánh điện Potala mà ai cũng biết đến khi nói về Tây Tạng thì Barkhor, khu quảng trường của người Tạng còn sót lại ở Lhasa nằm lọt thỏm trong một Lhasa đã và đang liên tục được người Hán xây dựng mới & hiện đại chính là linh hồn của thủ phủ Lhasa. Barkhor không rộng, nó được biết đến như là khu quảng trường hình tròn nơi có đền thiêng Jokhang là nơi để người Tạng đi theo chiều kim đồng hồ cầu cầu nguyện hàng ngày cùng với xâu chuỗi hạt & maniluan trên tay. Barkhor cũng như những khu phố cổ du lịch khác trên thế giới, có hàng trăm cửa hàng bán hàng lưu niệm, đồ thủ công mỹ nghệ… với vô số những món hàng độc đáo, cầu kỳ, tỉ mĩ cho khách hành hương chọn mua làm kỷ niệm. Từ xâu chuỗi hạt, vòng đeo tay… đến maniluan, tranh mandala… từ loại rẻ tiền đến mắc tiền có đủ. Khó có ai đến đây mà không mua một món đồ lưu niệm nào để mang về bởi không chỉ vì chúng quá tinh xảo, quá đẹp… mà còn vì yếu tố tâm linh cũng như sự khó khăn khi đến vùng đất này.

Những ngày sau đó, tôi lại có những buổi chiều dài lang thang khắp Barkhor. Tôi lang thang vào những con hẻm nhỏ, nơi có những ngôi nhà cũ kỹ, nhỏ xíu nhưng rất sắc màu với những cánh cửa đỏ, những chậu hoa đủ màu trước hiên hay những dây cờ phướn in kinh Tạng trên đó là biểu tượng may mắn của người Tạng để nhìn ngắm khung cảnh đời thường ấy, để được gặp gỡ những con người Tạng hiền hậu luôn cười thật hiền & miệng luôn cầu Om mani padme hum khi tôi chắp tay chào.

Tôi đi loanh quanh hoài Barkhor mà không thấy chán dù có hơi bực mình rằng phải cởi balô ra để soi qua máy của những viên cảnh sát người Hán ở khắp cửa ngõ vào Barkhor cũng như thấy như mình bị theo dõi khi vô số camera được đặt ở khắp các con đường. Thế nhưng cái bực ấy sẽ tan biến ngay khi bắt gặp những nụ cười của người Tạng… Hầu hết họ ai cũng có vẻ mặt hiền lành, vô tư nhưng thể hiện đâu đó sự cam chịu hằn sâu trong ánh mắt. Dù Lhasa hiện đại lên từng ngày nhưng họ vẫn cứ tay cầm tràng hạt, tay xoay maniluan mà cầu nguyện hàng ngày vì đức tin quả thật là hay & đáng quý quá chừng…

Tôi dành hơn một buổi để đi thánh điện Potala [ Potala palace ]. Potala nằm trên ngọn Hồng đồi cao hơn thành phố Lhasa 300m & là trái tim của Lhasa, là nơi có view đẹp ngắm nhìn được tất cả vùng Lhasa. Được biết Hồng đồi [ Red Hill ] này là ngọn đồi được tin là tượng trưng cho Quán Thế Âm Bồ Tát [Avalokiteshvara], là một trong ba ngọn đồi thiêng của thủ đô Lhasa: [ Hai ngọn đồi còn lại là: đồi Chokpori tượng trưng cho Kim Cương Thủ Bồ Tát [Vajrapani] & đồi Pongwari tượng trưng cho Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát [Manjushri ]. Tôi không giỏi nhiều về lịch sử nên không viết nhiều về nơi đây & tôi nghĩ ai cũng có thể có được thông tin về nơi này sau vài cú nhấp chuột tôi chỉ vài dòng cho nơi này là nghe nói Potala được xây dựng mất năm chục năm & nơi đây là nơi lưu giữ thi hài của các Đạt La Lạt Ma & cũng là nơi làm việc sinh hoạt của các Lạt Ma khi còn tại vị. Hàng ngày có vô số du khách đến đây để tham quan & phải đi theo một chiều trật tự, phải tuân thủ theo bảng chỉ dẫn lối đi, chụp hình cũng phải biết khi nào được chụp, khi nào không chứ không có chuyện chụp loạn xạ… rồi không được mang chất lỏng khi qua cổng soi X-ray… nói chung là chính quyền sở tại ở Tây Tạng có rất nhiều luật lệ nghiêm ngặt cũng như chuyện chưa bao giờ tôi thấy thành phố nào mà có nhiều trạm cảnh sát khắp nơi như ở Lhasa.

Potala được sơn hai màu son đỏ & màu trắng. Theo người Tạng thì màu đỏ ấy là tượng trưng cho sự quyền lực & màu trắng của đất sét trắng đó chính là biểu tượng của hòa bình. Hai màu sơn này không những được sơn ở Potala mà ở hầu hết các tu viện khác cũng vậy. Những ngày sau đó tôi đi thăm các tu viện khác ở gần Lhasa hay xa hơn cũng để ý thấy đa số cũng sơn hai màu này.

Về đêm, Potala được chiếu đèn rất đẹp. Nhằm thu hút du khách, người ta cho xây dựng một cái pointview để du khách lên ngắm Potala về đêm cũng như có chỗ để chụp hình với mức phí thu 2 tệ một người. Potala ban ngày đã đẹp, ban đêm lại càng đẹp hơn khi những ánh đèn chiếu vào làm sáng rực lên một góc trời. Khu vực quảng trường phía trước Potala cũng ngập du khách chứ hiếm thấy người Tạng đi dạo. À mà cũng có đấy, mà họ không đi dạo, họ là những người chạy xe đạp kéo chở du khách giống như kiểu xe lôi ở miền Tây xứ mình với mức giá phổ biến chừng 20 tệ một lượt cho hai người đi.

Ở Lhasa mấy ngày để lang thang quanh quẩn Lhasa & đi những tu viện khác gần đó rồi tôi cùng những người bạn của mình chào tạm biệt Lhasa để đi những vùng đất khác trong chuyến đi lần đầu đến vùng đất thiêng trong mơ ngắn ngày của mình. Chúng tôi không quay về Lhasa để bay về lại mà đi đến biên giới với Nepal để qua Nepal du hí tiếp & về lại từ hướng Lhasa nữa. Lúc rời Lhasa do háo hức với những nơi mình sẽ đi sau đó nên chẳng thấy nhớ nhung chút nào… ấy vậy mà khi xa rồi ngồi nghĩ lại thì lòng bỗng nhớ Lhasa quá đỗi. Nhớ những con hẻm nhỏ nơi ấy, nhớ những con đường lát đá nhỏ với những ngôi nhà đậm nét Tây Tạng đầy màu sắc, nhớ những hàng quán cỏn con trong mấy con hẻm tôi đã ghé qua… Rồi nhớ tiếng bước chân của người Tạng đi cầu nguyện giữa cái nắng chiều gay gắt… nhớ tiếng quay kẻo kẹt của vòng quay maniluan ở chân điện Potala & khu đền Jokhang thật nhiều…

Giờ đây khi đã trở về với cuộc sống thường nhật nhưng nhắm mắt lại tôi vẫn hình dung ra mòn một đâu đó mùi trầm hương nghi ngút khói thơm giữa quảng trường Barkhor những chiều thu hôm ấy, vẫn hình dung ra tiệm mì của người Tạng cả nhóm tụm lại ngồi ăn mì, uống trà sữa chung với những phụ nữ Tạng thật hiền hậu dễ thương, hình dung ra cảnh cả nhóm đi xe lôi ra Potala trong cái lạnh thấu xương khi màn đêm buông xuống… Quay lại, chắc chắn tôi sẽ quay lại với mảnh đất đầy huyền bí linh thiêng này ít nhất là một lần nữa trong đời…

Xem thêm hình Tibet tại ĐÂY

*** Vài thứ chia sẻ cho bạn sau chuyến đi của kẻ lần đầu đi Tây Tạng… ai đó đi nhiều lần rồi hãy bổ sung thêm cho những bạn đi sau có nhiều kinh nghiệm để chuyến đi của các bạn ấy hay ho hơn nhé. ***

– Tây Tạng không cho phép đi tự túc vậy nên bạn phải thông qua một tổ chức du lịch ở Tibet để đi. Bạn có thể search ra vô số cty du lịch ở Tibet nhưng nhớ là tìm cty của người Tạng nhé mọi người. Tụi mình thì đi thông qua Tibet Great Tours.

Permit đi Tây Tạng cty này làm cho tụi mình & tụi mình mua land tour của họ gồm: xe, tài xế, hướng dẫn & khách sạn thôi chứ không bao gồm tất cả.

Permit Tây Tạng chỉ được cấp trước 20 ngày của chuyến đi. Bạn phải có visa China trước rồi copy gởi qua cho agency bên TT tiến hành xin permit. Việc được cấp permit hay không mình thấy hơi mơ hồ vì agency bên TT không chắc chắn chuyện đó 100% cho mình… vậy nên cứ nghĩ là có vì mình có duyên với TT rồi hy vọng đi nghe bà con 🙂

– Tụi mình đi vào tháng 9 vì lúc đó là mùa thu có lá vàng & trời ít lạnh hơn cũng như xanh trong hơn. Cho nên mình thấy tháng 9,10 trời đẹp nhất trong năm 🙂

– Tùy bạn muốn đi thời gian dài hay ngắn. Tuy nhiên nếu chỉ đi Lhasa & các hồ gần đó thì đi khoảng 7-10 ngày là ok.

– Cửa ngõ vào TT chính là Chengdu của China & Kathmandu của Nepal. Nếu ai đó muốn đi chơi vừa Nepal vừa Tibet trong 1 chuyến thì nên đi Nepal trước vì đi chỗ xấu trước sau đó qua chỗ đẹp đỡ bị “tụt” hứng hơn.

Tụi mình đi Chengdu bay qua Lhasa sau đó đi dài đến biên giới rồi đi Nepal luôn đường đi rất đẹp, hùng vĩ, hiểm trở… rất ân tượng & đỡ tốn công quay ngược về Lhasa để bay về nhưng sau khi đi Tibet đẹp quá & yên bình quá thì qua Nepal bị tụt hứng rất nhiều. Nepal ra sao tôi sẽ viết sau cho các bạn xem 🙂

– Nên đi chuyến bay trưa từ Chengdu đến Lhasa để ngắm được cảnh đẹp của TT khi máy bay hạ độ cao. Bảo đảm bạn sẽ mê luôn với cảnh núi non hùng vĩ phía dưới!

– Đi TT cần đem theo 3 loại áo ấm: mỏng, dày sơ sơ & dày để tùy thời điểm tùy nơi bạn sẽ cần những thứ áo ấm khác nhau. Lưu ý là lên đây đồ không bị dơ nên bạn không cần mang nhiều đồ, mình mặc cả chuyến chỉ có 3 cái quần jeans.

– Nếu bạn đi ngủ đêm ở Everest Base Camp nhớ mang túi ngủ, găng tay, khăn giữ ấm cổ…

– Thực phẩm luôn quan trọng. Ai là dân đạo nước mắm, nước tương, ớt tươi… thì chớ quên mang theo. Chà bông, muối mè muối đậu qua đây cũng thành món ngon khi ăn với cơm đó nhé! Socola, kẹo, mứt gừng, bánh… cũng cần để nhai cho vui miệng & ấm bụng. Cafe, trà gừng, milo… cũng nhớ đừng quên mang đó nghe bà con.

– Các loại thuốc uống như đau bụng, đau đầu, cảm sốt, băng keo cá nhân, thuốc xịt mũi, thuốc bổ não… hay thuốc bổ tổng hợp mỗi ngày một viên cũng nên mang theo.

– Uống hoạt huyết dưỡng não 1 tuần trước khi đi & mang theo uống hàng ngày nếu bạn là người bị sốc độ cao.

– Kem bôi ẩm da, lip palm thoa môi rất cần thiết.

– Mắt kiếng có UV cao cũng rất cần.

– Mang theo 1 đôi giày thoải mái chân để đi cho dễ. Đa số di chuyển trên xe rất dài nên bạn nhớ mặc quần áo thoải mái. Đừng vì thời trang mà ngồi cực khổ, di chuyển khó khăn.

– Nếu đi cả Tibet & Nepal thì nên mua đồ lưu niệm ở Nepal vì bên Nepal giá rẻ hơn nhiều [ nhưng ko đẹp bằng ].

– Nên ghé Tibet Steak House & Lhasa Namaste Restaurant ăn lúc ở Lhasa.

– Không được chụp ảnh cảnh sát, đồn cảnh sát hay quân đội… hoặc nơi để bảng cấm chụp hình. Nếu không bạn sẽ có nguy cơ bị xóa sạch hình hay ghê hơn là tịch thu máy chụp hình đó nhé!

– Toilet ở các điểm tham quan của các tu viện rất kinh dị… Đi lộ thiên là hay ho nhất. Hãy lựa nơi có view đẹp trên đường đi & kêu bác tài dừng xe để vừa đi vừa ngắm cảnh luôn 🙂

– Chi phí tối thiểu cho chuyến đi sẽ từ 2000 USD & tùy thuộc vào số ngày bạn ở, khách sạn sẽ ở, những nơi sẽ đi qua & phương tiện chuyên chở [ xe land cruiser giá khác xe nhiều chỗ ngồi ]

– Sẽ kể ra tiếp khi nhớ cho bà con tham khảo… sau 🙂

Xem thêm Note Rồi giấc mơ Tibet tại ĐÂY