DSCF0411

Kể chuyện Tibet: P2. Đi Everest Base Camp

Rời Lhasa, chúng tôi lên đường đi Gyangtse, là điểm dừng kế tiếp trên lộ trình đi Everest Base Camp. Theo những gì tôi thấy, hầu như tất cả du khách đi Everest Base Camp đều theo một lịch trình: Lhasa – Gyangtse – Shigaste – Tingri – Everest Base Camp. Có nghĩa là muốn đến Everest Base Camp, du khách nghiệp dư đi từ Lhasa sẽ phải nghỉ đêm tại ba nơi trước khi đến chân nóc nhà thế giới. Tuy đường đi khó khăn, vất vả xa xôi nhưng hầu như những ai đến với vùng đất thiêng này đều không bỏ qua chuyện một lần ghé đến Everest Base Camp.

Tôi không nhớ hết mình đã đi qua bao nhiêu cái dốc, bao nhiêu ngọn đèo cheo leo, bao nhiêu lần ôm cua muốn nghẹt thở… cũng như bao nhiêu lần phải dừng xe ở chốt kiểm soát để cả kiểm soát giấy tờ của du khách cũng như kiểm soát của cảnh sát giao thông Tây Tạng… Mà ở Tây Tạng, kiểm soát giao thông về tốc độ lạ lắm! Họ không quan tâm xe lái tốc độ chạy bao nhiêu km một giờ mà họ chỉ biết đoạn đường đó xe chạy bao nhiêu lâu thôi. Đại khái ví dụ đoạn đường từ A đến B quy định chạy 2 tiếng đồng hồ, cảnh sát ở trạm A sẽ ghi vào tờ giấy lúc ở trạm A là 7h thì khi đến trạm B trình giấy phải là từ 9h trở đi, không được sớm hơn. Thành thử bác tài chở chúng tôi trong chuyến đi đã tranh thủ chạy thật nhanh rồi sau đó dừng lại ở ven đường nơi có cảnh đẹp cho chúng tôi đi vệ sinh, chụp ảnh… chờ cho đến giờ quy định mới chạy tiếp để khỏi phải tới trạm kiểm soát sớm.

Đường đi từ Lhasa đến Gyangtse rất đẹp, đẹp tuyệt vời đến nổi tôi không tin được… nhưng dốc đèo cheo leo hiểm trở cũng rất là kinh khủng thót tim lắm. Đi qua đoạn đường này rồi mới thấy những đoạn đường tôi đã đi qua trước giờ chẳng là gì khi so sánh với nó cả. Chặng đường này có đi qua hồ Yamdrok, cũng là một trong những hồ thiêng nổi tiếng ở Tây Tạng. Con đường đi qua đây lúc thì ở trên cao, lúc thì chạy uốn cong sát bên hồ đẹp không thể tưởng tượng, cứ như là mình đang đi vào một thế giới thần tiên nào đó vậy. Hồ Yamdrok rộng hơn 600 cây số vuông, nằm lượn lờ theo triền núi với màu nước xanh turquoise nằm ở độ cao 4441m so với mực nước biển thật mênh mông, huyền bí. Con đường xe chạy men theo ven hồ rất lâu mà cũng chưa thấy hết, có vậy mới thấy hồ to lớn đến dường nào…

Phải nói là người Hán đã xây dựng hệ thống đường sá quá tốt cho Tây Tạng. Nhìn những con đường thẳng băng, êm ái, xe phóng ào ào rất đã… mà hơi chạnh lòng cho con đường huyết mạch được gọi là quốc lộ 1 của xứ mình. Tất cả những con đường tôi đi qua trên đất Tạng đều được xây dựng rất tốt ngoại trừ con đường đau khổ như muốn thử sức chịu đựng của du khách đến với Everest từ Tingri vào Everest Base Camp. Một con đường đầy đất đá, nhỏ hẹp, bụi bặm mịt trời đất & dốc cua uốn lượn rất nguy hiểm. Tôi có hỏi cô hướng dẫn vì sao họ không cho làm con đường này cho tốt thì được biết là việc không làm đường tốt cũng có chủ ý của nhà nước bởi họ muốn đường đi Everest phải gian nan thử thách & thứ hai là họ không muốn có quá đông du khách đến vùng này.

Suốt cả quảng đường đi, có vô số trạm kiểm tra giấy tờ mà trạm kiểm tra kỹ nhất là ở Tingri vào buổi sáng khởi hành đi Everest sau đêm chúng tôi nghỉ đêm tại khách sạn Everest & có làm quen với nhóm leo núi chuyên nghiệp đến từ Singapore nghe họ kể chuyện leo núi thấy thật là hay. Ở trạm này tất cả các du khách phải xuống xe, cầm hộ chiếu xếp hàng để người ta kiểm tra y như kiểm tra ở cửa khẩu xuất nhập cảnh vậy. Họ dò tên, số passport kỹ càng với giấy phép vào Tây Tạng xem có khớp nhau hay không… Vậy nên những bạn sau này đi Tây Tạng cũng nhờ lúc nhận được giấy phép copy từ travel agent ở Tây Tạng gởi sang nhớ kiểm tra lại kỹ càng phòng hờ sai sót nhé. Ngoài giấy phép vào Tây Tạng, tôi còn nhớ có một giấy phép nữa xin ở Gyangtse gọi là “Alien permit”, lúc chúng tôi đến đây, muốn đi ra ngoài chơi ngay cũng không được vì phải chờ cô tourguide đi xin tờ giấy phép này sau đó cả nhóm mới kéo nhau đi ra ngôi chợ của người Tạng nơi bán rất nhiều quà lưu niệm đẹp với giá khá phải chăng.

Tôi không rõ lắm nhưng hình như đi Everest Base Camp ngoài chuyện bạn là dân leo núi chuyên nghiệp đi leo núi có sắp xếp chuẩn bị từ trước thì hầu hết du khách tò mò muốn đặt chân lên điểm 5200m đều chọn một trong hai cách: một là ngủ qua đêm ở điểm 5200m, hai là chỉ lên điểm 5200m cho biết rồi quay về phía dưới độ cao thấp kia qua đêm tại khách sạn. Riêng bọn tôi thì vì muốn có được cảm giác trải nghiệm ở độ cao 5200m qua đêm nó sẽ như thế nào nên đã book ngủ đêm tại một láng trại được treo bảng là “hotel” bên ngoài ở Everest Base Camp.

Không tốn công sức đi bộ, không trèo đèo vượt suối như đi Fansipan, xe chở chúng tôi đến tận trại – cái mà người ta gọi là “hotel” ở khu này & vào đó nhận chỗ để nghỉ qua đêm. Trại được dựng đơn giản với những tấm bạt, tấm da bò yak căng ra để chống cái giá rét ở vùng núi cao này. Trong trại, chỗ ngủ được xếp xung quanh, ở giữa là những cái bàn nhỏ dùng làm bàn ăn & có một cái giống như lò sưởi dùng để đốt phân bò yak phơi khô cho khách sưởi ấm & nhân tiện họ nấu nước sôi để dùng luôn. Chúng tôi vào trại ngã lưng một chút cho khỏe sau quãng đường ngồi xe ê ẩm rồi sau đó bắt đầu đi lên base camp thứ hai, cách đó chừng bốn cây số là nơi có độ cao 5200m được đánh dấu ” Mt Qomolangma – 5200m” [ Tibetan name of Mt Everest ].

Đi lên base camp thứ hai này có thể đi bộ hoặc đi xe của khu Everest Base Camp dạng như shuttle bus chứ xe của du khách không được phép chạy tiếp tục. Hầu hết tất cả mọi người đến Everest Base Camp đều đi lên đó, lên để ngồi bên cột mốc 5200m để đánh dấu rằng tôi đã đến nơi này, đã trải qua thời tiết khắc nghiệt & đã băng qua con đường đau khổ. Nếu chỉ để ngắm đỉnh Everest thì không cần lên đến Base camp du khách cũng có thể ngắm từ  dưới kia, lưng chừng đoạn đường đi Everest cũng có chỗ dừng xe ngắm rất đẹp. Theo tôi thì chỉ để ngắm, chụp cái hình đỉnh Everest thì không cần lên Everest Base Camp cũng chụp được nếu điều kiện thời tiết cho phép & máy chụp hình tốt tốt. Tuy nhiên, cái quan trọng của chuyến đi là sự cảm nhận, là những gì mình trãi nghiệm chứ không phải là những bức hình nên chúng tôi đã quyết định ở lại qua đêm ở Everest Base Camp & đã có một đêm không chợp mắt tại nơi này…

Buổi tối ở Everest Base Camp quá tĩnh mịch & lạnh vô cùng. Chúng tôi đến đây vào ngày 16 âm lịch của tháng tám trung thu nên có trăng sáng vằng vặc. Cả nhóm sau khi lên cột mốc 5200m liền quay nhanh về trại vì ở đó trời gió quá lạnh & sau đó cùng ăn bữa tối đơn giản bằng mì gói rồi sau đó chui vào túi ngủ, chăn dày… để khỏi lạnh chứ bước ra bên ngoài lạnh tê tái không chịu nổi. Nhiệt độ càng về đêm càng lạnh, từ âm 6 đến âm 10 độ C làm ai nấy cũng run lập cập & quấn mền quấn khăn thêm vào. Độ cao làm không khí thiếu ô xy nên mọi người trong nhóm bắt đầu thấy mệt. Tiếng hít thở phì phò với bình ô xy trên mũi bắt đầu càng lúc càng nhiều… càng về đêm càng thấy đuối sức & khó thở, có người không thể nằm thở được nên phải ngồi dậy để thở… Lạnh quá, phân bò yak đốt lên không đủ ấm & khi đốt lên có người lại khó thở thêm nên phải ngưng… Không khí trong trại ngột ngạt, khuôn mặt lờ mờ của mọi người trong nhóm bắt đầu thể hiện sự mệt mỏi, căng thẳng… & không nói ra cũng có thể nhìn thấy sự mong chờ… ai cũng mong chờ trời sáng để thoát khỏi nơi này.

Nữa đêm, khi đang nằm mơ màng thì có tiếng chân người vào trại sột soạt, họ cầm đèn pin rọi vào từng người trong nhóm đang nằm lơ mơ cuộn mình trong chăn. Cả nhóm bực mình vì không biết mấy người này là ai mà mất lịch sự đêm khuya xông vào trại soi đèn pin mất lịch sự như vậy… Có người còn quát lên vì hành động đó… & Sau khi quát chúng tôi mới biết những người ấy là cảnh sát, họ đến để kiểm tra số lượng du khách mà chủ trại đã báo cho họ… Có vậy mới thấy quả thật cảnh sát ở Tây Tạng kỹ thiệt, kiểm soát suốt hành trình vậy rồi lên đến Everest cũng còn kiểm tra nữa, thật là quá sức tưởng tượng của tôi.

Đi lên cao thì mất nước nhiều nên mọi người ai cũng được khuyên phải uống thật nhiều nước, mà biết rồi đó, khi uống nước nhiều mà ở mảnh đất quá lạnh như thế này thì làm gì toát mồ hôi ra được nên chỉ bài tiết qua đường đi tiểu… Và vậy là hơn 1h sáng, khi vừa thiu thiu mắt chút đỉnh là tôi bắt đầu mắc tiểu. Nghĩ đến cảnh bước ra khỏi trại lúc đó thật là kinh khủng nhưng không còn cách nào hơn là phải đi… Tôi trùm đầu, che luôn cả mặt & đẩy tấm màn cửa dày bước ra ngoài… & thật là không tin được… Ngọn Everest lấp lánh băng tuyết trắng toát hiện ra giữa bầu trời khuya trong xanh có trăng chiếu vào & những vì sao lấp lánh bao quanh thật là tuyệt vời không thể tưởng. Nó đẹp hơn cả lúc ban trưa hay buổi chiều tôi đã ngắm nhìn nó. Không gian tĩnh lặng, thi thoảng có tiếng máy xe [ được biết là các bác tài phải thức dậy nổ máy xe ba lần trong đêm để sáng hôm sau xe mới nổ máy được ], tiếng gió rít làm bay phần phật những dây cờ phướn ngũ sắc… làm tôi đứng lặng người ngắm nhìn cảnh hùng vĩ của ngọn Everest mà mình từng ao ước được một lần đến để ngắm nhìn… chứ chuyện leo lên đó thì nào có dám mơ vì biết sức mình ở đâu…

Đứng ngắm Everest trong ánh trăng huyền ảo đã làm tôi mê mẩn & quên đi trong chốc lát rằng mình đang đứng giữa cái lạnh buốt đến gần -10 độ C. Nhưng rồi những cơn gió nửa đêm về sáng từ phía đỉnh Everest thốc đến làm tôi buốt cóng… tôi giật mình quay trở lại với thực tại, nhanh chóng vào lại trại sau khi “giải quyết” được nổi buồn. Trong trại ấm áp hơn, tôi chui vào túi ngủ, kể với mọi người về cảnh đẹp bên ngoài để mọi người ra xem nhưng ai cũng quá lạnh & không muốn rời chiếc túi ngủ cùng những tấm chăn dày nên đành bỏ qua cảnh đẹp ấy…

Nhờ có chiếc túi ngủ tôi mang theo nên tôi có được giấc ngủ khá ngon từ đó đến sáng. Những người bạn đi cùng tôi có người nguyên đêm đó không ngủ được chút nào vì thở không được. Tôi nghe loáng thoáng trong giấc ngủ của mình tiếng hít ôxy liên hồi của nhiều người… tiếng thở dài mong trời mau sáng để rời Everest Base Camp.

Rồi trời cũng sáng, những tia nắng ban mai bắt đầu rọi lên ngọn Everest phía trước mặt chúng tôi đang có nhiều tảng mây trắng bay lơ lửng. Chúng tôi không ăn sáng tại trại mà ai cũng muốn nhanh đi xuống nhằm muốn giảm độ cao để dễ thở hơn. Bác tài nổ máy xe, lấy khăn lau đi những tản băng tuyết đêm qua rơi bám trên kiếng xe để kiếng sạch hơn cho đoạn đường đổ đèo quanh co phía trước… Xe chuyển bánh, chúng tôi nói lời chia tay Everest mà ai cũng không chút bịn rịn bởi nghĩ đến đêm “hãi hùng” đêm qua. Nghĩ lại thấy cũng ớn chứ! Toàn dân xứ nhiệt đới, cũng chẳng phải dân thể thao hàng ngày mà liều mạng lên ở trên độ cao chót vót rồi còn lạnh thấu xương nữa chứ… nói xui xẻo chứ đêm hôm ấy nếu ai đó trong nhóm có hề gì thì cũng chẳng biết xử lý làm sao…

Một lần đến Everest Base Camp để ngắm ngọn Everest từ độ cao 5200m, để ngủ một đêm giá lạnh buốt xương, để thử cảm giác ngủ đêm ở nơi thiếu oxy để thở… có lẽ đây là trãi nghiệm nhớ đời nhất của chuyến đi Tây Tạng mùa thu năm nay. Mọi người nếu có đi Tây Tạng cũng nhớ trải nghiệm như tôi nhé… Sau này về già còn có cái để kể với con cháu rằng ” Ông/ bà đã đi đến Everest rồi đó nghe tụi con : ) “.

Xem thêm hình Tibet tại ĐÂY

*** Vài thứ chia sẻ cho bạn sau chuyến đi của kẻ lần đầu đi Tây Tạng… ai đó đi nhiều lần rồi hãy bổ sung thêm cho những bạn đi sau có nhiều kinh nghiệm để chuyến đi của các bạn ấy hay ho hơn nhé. ***

– Tây Tạng không cho phép đi tự túc vậy nên bạn phải thông qua một tổ chức du lịch ở Tibet để đi. Bạn có thể search ra vô số cty du lịch ở Tibet nhưng nhớ là tìm cty của người Tạng nhé mọi người. Tụi mình thì đi thông qua Tibet Great Tours.

Permit đi Tây Tạng cty này làm cho tụi mình & tụi mình mua land tour của họ gồm: xe, tài xế, hướng dẫn & khách sạn thôi chứ không bao gồm tất cả.

Permit Tây Tạng chỉ được cấp trước 20 ngày của chuyến đi. Bạn phải có visa China trước rồi copy gởi qua cho agency bên TT tiến hành xin permit. Việc được cấp permit hay không mình thấy hơi mơ hồ vì agency bên TT không chắc chắn chuyện đó 100% cho mình… vậy nên cứ nghĩ là có vì mình có duyên với TT rồi hy vọng đi nghe bà con 🙂

– Tụi mình đi vào tháng 9 vì lúc đó là mùa thu có lá vàng & trời ít lạnh hơn cũng như xanh trong hơn. Cho nên mình thấy tháng 9,10 trời đẹp nhất trong năm 🙂

– Tùy bạn muốn đi thời gian dài hay ngắn. Tuy nhiên nếu chỉ đi Lhasa & các hồ gần đó thì đi khoảng 7-10 ngày là ok.

– Cửa ngõ vào TT chính là Chengdu của China & Kathmandu của Nepal. Nếu ai đó muốn đi chơi vừa Nepal vừa Tibet trong 1 chuyến thì nên đi Nepal trước vì đi chỗ xấu trước sau đó qua chỗ đẹp đỡ bị “tụt” hứng hơn.

Tụi mình đi Chengdu bay qua Lhasa sau đó đi dài đến biên giới rồi đi Nepal luôn đường đi rất đẹp, hùng vĩ, hiểm trở… rất ân tượng & đỡ tốn công quay ngược về Lhasa để bay về nhưng sau khi đi Tibet đẹp quá & yên bình quá thì qua Nepal bị tụt hứng rất nhiều. Nepal ra sao tôi sẽ viết sau cho các bạn xem 🙂

– Nên đi chuyến bay trưa từ Chengdu đến Lhasa để ngắm được cảnh đẹp của TT khi máy bay hạ độ cao. Bảo đảm bạn sẽ mê luôn với cảnh núi non hùng vĩ phía dưới!

– Đi TT cần đem theo 3 loại áo ấm: mỏng, dày sơ sơ & dày để tùy thời điểm tùy nơi bạn sẽ cần những thứ áo ấm khác nhau. Lưu ý là lên đây đồ không bị dơ nên bạn không cần mang nhiều đồ, mình mặc cả chuyến chỉ có 3 cái quần jeans.

– Nếu bạn đi ngủ đêm ở Everest Base Camp nhớ mang túi ngủ, găng tay, khăn giữ ấm cổ…

– Thực phẩm luôn quan trọng. Ai là dân đạo nước mắm, nước tương, ớt tươi… thì chớ quên mang theo. Chà bông, muối mè muối đậu qua đây cũng thành món ngon khi ăn với cơm đó nhé! Socola, kẹo, mứt gừng, bánh… cũng cần để nhai cho vui miệng & ấm bụng. Cafe, trà gừng, milo… cũng nhớ đừng quên mang đó nghe bà con.

– Các loại thuốc uống như đau bụng, đau đầu, cảm sốt, băng keo cá nhân, thuốc xịt mũi, thuốc bổ não… hay thuốc bổ tổng hợp mỗi ngày một viên cũng nên mang theo.

– Uống hoạt huyết dưỡng não 1 tuần trước khi đi & mang theo uống hàng ngày nếu bạn là người bị sốc độ cao.

– Kem bôi ẩm da, lip palm thoa môi rất cần thiết.

– Mắt kiếng có UV cao cũng rất cần.

– Mang theo 1 đôi giày thoải mái chân để đi cho dễ. Đa số di chuyển trên xe rất dài nên bạn nhớ mặc quần áo thoải mái. Đừng vì thời trang mà ngồi cực khổ, di chuyển khó khăn.

– Nếu đi cả Tibet & Nepal thì nên mua đồ lưu niệm ở Nepal vì bên Nepal giá rẻ hơn nhiều [ nhưng ko đẹp bằng ].

– Nên ghé Tibet Steak House & Lhasa Namaste Restaurant ăn lúc ở Lhasa.

– Không được chụp ảnh cảnh sát, đồn cảnh sát hay quân đội… hoặc nơi để bảng cấm chụp hình. Nếu không bạn sẽ có nguy cơ bị xóa sạch hình hay ghê hơn là tịch thu máy chụp hình đó nhé!

– Toilet ở các điểm tham quan của các tu viện rất kinh dị… Đi lộ thiên là hay ho nhất. Hãy lựa nơi có view đẹp trên đường đi & kêu bác tài dừng xe để vừa đi vừa ngắm cảnh luôn 🙂

– Chi phí tối thiểu cho chuyến đi sẽ từ 2000 USD & tùy thuộc vào số ngày bạn ở, khách sạn sẽ ở, những nơi sẽ đi qua & phương tiện chuyên chở [ xe land cruiser giá khác xe nhiều chỗ ngồi ]

– Đi Everest, nếu bạn cảm thấy mình cần mua bình oxy để thở thì nên mua trước vì lên đây giá rất đắt.

– Sẽ kể ra tiếp khi nhớ cho bà con tham khảo… sau 🙂

Xem thêm Note

Xem thêm hình Tibet tại ĐÂY

Xem thêm Note về Tibet:

– Rồi giấc mơ Tibet tại ĐÂY

– Ở Lhasa tại ĐÂY