2-08

“Tương tư” miền bắc Thái

Ở Bangkok, mọi thứ đều xô bồ và vồn vã và nóng bức, thế nên dù có qua lại rất nhiều lần, tôi cũng chưa bao giờ thích được thành phố này. Còn ở Bắc Thái, mọi thứ đều rất khác, rất khác…

Làm “người rừng” ở Chiang Mai
Chiang Mai nằm cách Bangkok khoảng 800km về hướng Bắc. Từ Bangkok, bạn có thể chọn nhiều phương tiện khác nhau như máy bay, tàu lửa hoặc xe buýt để đến Chiang Mai. Chúng tôi quyết định chọn đi tàu lửa cho đỡ mệt sau một hành trình hơn 12 tiếng từ Siem Riep, tuy nhiên đó lại là sự lựa chọn tệ hại nhất trong suốt chuyến đi. Sau 14 tiếng đồng hồ ngồi cứng đơ trên ghế, lẽ ra chúng tôi đã phải đến nơi thì tự dưng tàu bỗng ì ạch dừng lại giữa miền rừng núi rồi nhất quyết không chạy thêm một centimet nào nữa vì hỏng động cơ. Sau hơn 30 phút bất động, tất cả hành khách được chuyển sang xe buýt và tiếp tục hành trình gần 2 tiếng nữa để đến Chiang Mai.

12 tiếng đồng hồ từ Siem Riep, gần 20 tiếng đồng hồ từ Bangkok, cuối cùng chúng tôi cũng đến được Chiang Mai. Sự bực bội, mệt mỏi được dịu lại đôi chút vì Chiang Mai tháng 2 mát lạnh và tinh khiết. So với 3 năm trước đây khi lần đầu tiên tôi đến đây, Chiang Mai không khác là mấy. Vẫn êm đềm và nên thơ với con rạch chạy dọc trung tâm thành phố, mang lại một nét bình yên và thơ mộng.

Tôi đến Chiang Mai mang theo một quyết tâm hừng hực rằng “không làm người rừng không về”! Chiang Mai mang lại cho du khách vô số những hoạt động hấp dẫn như tour đi xe đạp chinh phục những con đường rừng quanh co, tour đi bộ khám phá rừng già, tour thăm các bản làng dân tộc – đặc biệt là dân tộc Karen cổ dài nổi tiếng…nhưng với tôi, không gì hấp dẫn hơn tour làm “người rừng”.

Sáng hôm ấy, xe của công ty du lịch đến đón chúng tôi rất sớm. Khách ngồi trên xe ai cũng có một gương mặt phấn khích y hệt nhau. Xe chạy ra khỏi thành phố khoảng 20 cây số rồi rẽ vào một con đường nhỏ và chạy lên những con dốc cao sát triền núi. Đường càng cao, càng thu hẹp lại với những khúc cua tay áo làm tôi chóang váng hết cả mặt mũi. Đến khi tôi nghĩ mình sắp hết chịu nổi thì xe dừng lại ở một cánh rừng già mênh mông. Trò “người rừng” là cách tôi gọi vui về trò chơi “Jungle Flight” hoặc “Flight of Gibbon” nổi tiếng ở Chiang Mai. Sau khi được trang bị các thiết bị an toàn và phổ biến nghiêm ngặt về qui định, chúng tôi được chia thành nhóm và đưa vào rừng.
Đầu tiên, chúng tôi phải đi bộ vào sâu trong rừng. Ở lần làm “người rừng” đầu tiên, chúng tôi trèo lên một chiếc thang bằng gỗ ôm quanh thân cây và đứng trên một sàn gỗ rộng chơi vơi làm tôi nhớ đến những căn nhà trên cây mà tôi ao ước khi còn nhỏ. Những sợi dây rất chắc được buộc từ thân cây này sang thân cây kia ở độ cao mấy mươi mét và nhiệm vụ của chúng tôi là treo người vào đấy và trượt qua. Dù rất phấn khích nhưng cũng phải công nhận rằng ở lần thử đầu tiên, đầu gối tôi run lẩy bẩy, còn mắt thì nhắm tịt vào khiếp đảm. Nhưng chỉ sau vài lần, tôi đã trở thành Tazan chuyên nghiệp. Cái cảm giác đu người qua những thân cây và nhìn ngắm trùng trùng những ngọn cây xanh mướt từ trên cao, hít thở cái không khí đặc trưng của rừng già và để mặc sự ẩm ướt trong không khí thấm qua da thịt thực sự trở thành một trong những điều khó quên nhất trong cả chuyến đi.

“Biển” cao chót vót ở miền núi Chiang Rai
Sau 3 ngày thăm thú và nghỉ ngơi ở Chiang Mai, chúng tôi quyết định lên đường đi Chiang Rai vào một buổi sáng sớm. Thay vì đi buýt, chúng tôi chọn thuê xe máy địa hình và gói gém đồ đạc sau yên xe rồi lên đường. Chiang Rai cách Chiang Mai 180 cây số về phía Bắc, là địa danh nổi tiếng với Tam Giác Vàng khi xưa.

Nếu Chiang Mai là bản sao thu nhỏ của Bangkok thì Chiang Rai lại là bản sao thu nhỏ của Chiang Mai. Càng lên cao về phía Bắc, tiết trời càng lạnh vào buổi đêm nhưng lại chói chang nắng vào ban ngày. Ấn tượng đầu tiên của tôi về Chiang Rai là những khu nhà guest house bé, xinh xắn với những khu vườn yên tĩnh. Buổi tối, Chiang Rai lạnh se sắt, chúng tôi co ro trong nào áo ấm, nào mũ len và lạc vào khu chợ đêm với đủ mọi sắc màu của hàng hóa và khu ẩm thực tự chọn với la liệt các món ăn Á – Âu hấp dẫn. Ba buổi tối ở Chiang Rai là cả ba buổi tối chúng tôi lang thang khu chợ đêm chán chê rồi lại ngồi mê mẩn ở Reggae bar gần ngay guest house chúng tôi ở. Đây là một quán bar hay cực kỳ với tất thảy nhân viên đều thắt tóc dreadlock, không gian được trang trí toàn với những sắc màu Reggae và khách thì cứ ngồi đó mà say sưa, mà lẩm bẩm theo điệu nhạc suốt cả đêm. Những đêm ở đó, tôi chìm ngập trong những nụ cười, trong sự thân thiện, trong những câu chuyện sau vài ba chai bia với anh chủ quán không nói tiếng Anh và tôi thì dĩ nhiên không nói tiếng Thái. Ở Chiang Rai, đêm nào về tôi cũng ngủ trong tiếng nhạc Reggae thoang thoáng trong đầu.

Khác với quyết tâm “phải là người rừng” ở Chiang Mai của tôi, anh bạn tôi lại hừng hực quyết tâm “phải trượt wakeboard” ở Chiang Rai. “Wakeboard” là môn lướt ván với sự trợ giúp từ một chiếc ca nô đặc biệt có khả năng tạo sóng. Cả ngày hôm đó chúng tôi loay hoay với tấm bản đồ để đến được một địa danh có tên là “Chiang Rai Beach”. Nghe thì có vẻ lạ vì làm gì có biển ở một độ cao chót vót thế này? Thật ra Chiang Rai Beach là một hồ nước rộng mênh mông và phẳng lặng cách trung tâm thành phố khoảng 20 cây số. Đến đây, ngoài chơi trò “wakeboard” – trò chơi đòi hỏi bạn phải có kinh nghiệm và kỹ thuật chơi thì còn rất nhiều trò chơi dưới nước khác, thậm chí còn có cả một bãi cát nhỏ để tắm nắng. Tôi may mắn được theo lên cano nhìn anh bạn tôi chơi lướt ván. Chiếc cano chạy với tốc độ cực cao, lượn khắp mặt hồ yên tĩnh trong hơn 30 phút đủ để cho tôi nhìn ngắm những rặng cây xanh mọc giữa hồ và cả những ốc đảo nho nhỏ nên thơ. Thật đáng nhớ!

Duyên dáng – “Pai của tôi”

Và Pai. Đến Pai là quyết tâm của cả tôi và anh. Chúng tôi dò la từ ngày đầu tiên đến Chiang Rai đường sang Pai mà không phải vòng lại Chiang Mai. Nhưng tất thảy những người được hỏi đều có cùng một câu trả lời rằng cách duy nhất là nên quay lại Chiang Mai. Cuối cùng, chúng tôi đi mua bản đồ miền Bắc Thái và mất cả một đêm để dò đường sang Pai từ Chiang Rai. Không dám chắc là sẽ đi đến nơi nhưng chúng tôi quyết liều, với hi vọng những con đường không dẫn mình đi đến nơi này thì cũng sẽ đến nơi khác, đến những thú vị khác. Và chúng tôi lên đường.
Theo bản đồ, chúng tôi phải đi ngược từ Chiang Rai lên phía cực Bắc khoảng hơn 30 cây số, sau đó rẽ vào một con đường nhỏ chạy song song với biên giới Myanmar. Và thật tuyệt vời, đó là chặng đường đẹp nhất trong suốt hành trình của chúng tôi. Cảnh sắc hai bên đường biến chuyển liên tục, khi là những cánh rừng bạt ngàn, khi là những thung lũng lờ mờ ở dưới, khi lại là những ngọn đồi nằm gối đầu lên nhau và thi thoảng, chúng tôi dừng lại nghỉ chân trên những con dốc cao, nhìn xuống những đoạn đường ngoằn ngoèo bé tí mình vừa đi qua và cảm thấy thật phấn chấn. 340km, hơn 7 tiếng đồng hồ, cuối cùng chúng tôi cũng đến được với Pai.

Pai là thị trấn nhỏ thuộc tỉnh Mae Hong Son. Pai xinh, Pai hiền, Pai ngoan, Pai dịu dàng, Pai thân thiện, Pai khiến tôi quên cả đường về. Tôi yêu Pai, thật lòng, vững dạ, dứt khoát không đổi thay. Và tôi gọi Pai là “Pai của tôi”.
Pai ban ngày ngọt ngào với nắng màu mật ong, vàng ươm, thơm phức. Pai buổi tối ấm áp với hàng quán lề đường, những con ngõ nhỏ và những quán cà phê độc đáo. Đến Pai, những tất bật, vội vã ngày thường của bạn như bị giấu đằng sau những con dốc, chỉ còn lại những nhàn nhã, vô tư, thậm chí là lười nhác. Ở Pai, tôi có thể ngồi hàng tiếng liền ở “Coffee in love” trong một buổi chiều muộn, hoặc trốn vào một góc khuất trong quán bar ngõ nhỏ, chả làm gì hết, chả nghĩ gì hết, chả nói gì hết mà lòng thì khoan khoái đến vô cùng. Tôi yêu Pai, và tôi cứ gọi Pai mãi là “Pai của tôi”.

Rồi chúng tôi cũng phải về lại Chiang Mai trong một buổi sáng sớm để bắt kịp chuyến xe buýt về Bangkok. Cũng như lần chia tay Pai, chia tay miền Bắc Thái Lan 3 năm trước đây, lần này tôi cũng không buồn, chỉ vui, vui vì được trở về nhà để rồi lại lên kế hoạch cho một ngày nào đó, nhất định sẽ trở lại đây thêm một (vài) lần nữa…

Khánh Linh